Từ gương mặt tử tù

aa

Nhiều năm trước, khi nhìn ảnh ông Hàn Đức Long đứng trước vành móng ngựa (ông bị giam từ năm 2005), tôi vẫn tự hỏi người đan ông nhỏ thó, xanh xao ấy, liệu có thể là thủ phạm của một vụ hiếp dâm và giết người không? Một tấm ảnh khác vẫn ám ảnh trong đầu tôi, là cảnh ông Hàn Đức Long bị công an Bắc Giang giải đi. Chung quanh là những gương mặt công an viên lạnh lùng, ra vẻ nghiêm trọng đến hung dữ. Người đàn ông ốm yếu hai tay bị còng đó, không có một sức phản kháng nào trên mặt, dù có chống trả cũng không thể đương cự lại nỗi một người trong số đó.

Dĩ nhiên, nhìn và cảm giác là một điều rất chủ quan, không thể chứng minh gì được. Nhưng ít nhất nó cũng cho chúng ta – con người – những cảm giác bất an, dấy lên được một suy nghĩ về số phận con người. Cũng giống như với bức hình ông Huỳnh Văn Nén được giải oan, trả tự do sau 17 năm, khi trở về và nhìn ngôi nhà của mình, ông nở nụ cười nhăn nheo. Nụ cười không giống một nụ cười – nụ cười như tiếng khóc im lặng, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng rùng mình cho đời người.

Công an Bắc Giang, nơi kết tội ông Hàn Đức Long, cũng là nơi lừng danh về áp đặt tội trạng bừa bãi, nhục hình bức cung trong suốt nhiều thập niên qua. Bắc Giang cũng là nơi có vụ án lừng danh kinh hãi về nỗi oan của ông Nguyễn Thanh Chấn. bên cạnh đó, không kể xiết về chuyện nhục hình, trấn áp cho ra tội như một cách báo công của nơi này, phủ chụp lên phụ nữ, nhà sư…

Thế mới biết, một nền tư pháp công chính trên đất nước này đang cần thiết biết bao. Ngày 1/7/2016 tới đây, luật về Quyền Im Lặng của công dân Việt Nam chính thức được áp dụng, ắt sẽ phải giảm thiểu được những cái chết vô cớ trong đồng công an, giảm thiểu được những nỗi đau đang giáng xuống từng gia đình, giảm thiểu được những giọt nước mắt đau căm thấu trời xanh của những người cha, người mẹ.

Không có thượng tôn pháp luật, không có quyền con người, thì không bao giờ có thể trông cậy vào sự thống nhất của lòng yêu nước, của sự thương tiếc con người vì bất kỳ chuyện gì. Đất nước oằn mình với bất công và vô pháp thì chỉ có thể bị phân hóa trầm trọng và chia rẽ một cách tồi tệ suy nghĩ con người trước mọi biến cố chung.

Một đất nước chịu ngang trái bởi bị đô hộ bằng tính vô pháp và không thượng tôn quyền con người, thì chính bạn và tôi cũng có thể là nạn nhân trong ngày mai. Và lúc đó, chính chúng ta cũng khó mà gìn giữ được sự trong sáng trong suy nghĩ, khó mà níu kéo được sự nhân ái trong tim mình để trung dung chia sớt với bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì. Mọi thứ đều có cội rễ sâu xa của nó.

Hãy sống bằng trách nhiệm của mình hôm nay, để cổ vũ cho một nền tư pháp vững mạnh, độc lập và minh bạch, sống với ý thức về con người cho mình và cho người chung quanh, thì lúc đó, Việt Nam mới có thể tồn tại chung một trái tim, chung một dòng máu.

Tôi đã bắt đầu từ hôm qua, và bạn cũng nên bắt đầu từ hôm nay. Chúng ta hãy cất tiếng nói rằng Việt Nam cần được bắt đầu lúc này, cho ngày mai.

————————————-

Bài viết này, cũng như một lời cảm ơn gửi đến luật sư Ngô Ngọc Trai, người đã đứng ra nhận bào chữa (miễn phí) thành công cho ông Hàn Đức Long.

https://www.facebook.com/ngongoctrai.ngo?fref=ts

Advertisements

Hôn nhân đồng tính và LGBT Việt

image

Mặc dù sự kiện cho phép hôn nhân đồng tính chỉ diễn ra ở một quốc đơn lẻ, nhưng sức tác động từ đó, nước Mỹ, đã lan nhanh trên toàn thế giới. Và ở ngay trong cộng đồng Việt Nam, có thể nói sự hân hoan của giới LGBT, cũng như các nhóm ủng hộ, đã tràn ngập trên các trang facebook, bằng biểu tượng cờ lục sắc, kể từ ngày 26/6/2015.

Nước Mỹ không là tất cả, nhưng sự cho phép của Tòa án tối cao Mỹ về quyền con tự do cá nhân và bình đẳng của loài người đã là một lời thách thức cho phần còn lại của thế giới, bao gồm định kiến và tín ngưỡng. Nó giống như một niềm hy vọng cho những người thuộc LGBT, ở những quốc gia khác đang trong nghịch cảnh của mình. Trong khi ở San Francisco, hàng ngàn người xuống đường phất cờ lục sắc và reo hò, thì ở Syria, những người đồng tính vẫn đang bị thiêu sống. Việc chấp nhận công khai tồn tại của LGBT vẫn bị coi là ghê tởm ở nước Nga hoặc là bất hợp pháp ngay tại Singapore. Mỹ sẽ là quốc gia đầu tiên và cô đơn trong việc chấp nhận LGBT trên thế giới, so với 79 quốc gia ra mặt phản ứng, lúc này.

Chỉ vài mươi giờ ngay sau khi tin tức đầy chấn động này loan đi, đã có vô số những phản ứng xuất hiện và kết tội LGBT là phần hủy hoại nền văn minh nhân loại. Đã có những phân tích quan trọng về việc đào sâu sự chia rẽ của các tôn giáo như Công Giáo (chống), Tin Lành (thuận), cũng như những nhận định ngu ngốc (thậm chí được đăng tải trên tờ Guardian) rằng việc công nhận LGBT sẽ dẫn đến tràn ngập các vụ kết hôn, tụ tập đám đông khiến hậu quả làm nóng trái đất sẽ tăng nhanh.

Ngay tại Việt Nam, các lời tranh cãi bắt đầu nặng nề dần giữa các quan điểm chống và ủng hộ, xuất hiện trên các diễn đàn điện tử. Đây quả là một mối quan tâm có thật của công chúng. Nhất là theo một thăm dò của W.H.O, thì Việt Nam hiện nay có thể có đến 3 triệu người có khuynh hướng đồng tính, hầu hết tập trung về các thành phố lớn để tránh bị kỳ thị. 

Những cuộc tranh cãi và phản ứng dữ dội về việc thế giới tương lai có nên phổ biến tình trạng chấp nhận LGBT đứng trong quyền con người hay không, cũng là dịp để nhìn thấy tất cả những sự thân thiện và cởi mở lâu nay của con người chứa đựng nhiều sự giả dối. Rất nhiều người thích bày tỏ tình thương hại, bày tỏ sự cao thượng của mình để nhìn nhận LGBT nhưng khi luật pháp và quốc gia chính thức công nhận thì họ không thể kìm nén được nữa và giận dữ ngăn cản. Ngôn luận chính thức của việc phủ nhận quyền bình đẳng LGBT, đều dựa trên suy nghĩ là sự chống lại tự nhiên và xúc phạm các niềm tin tín ngưỡng.

Trong phát ngôn của mình, Tòa án tối cao Mỹ cũng chỉ nói rằng, cuối cùng thì việc nhìn nhận quyền tự do cá nhân là mục đích tối thượng mà hiến pháp và nền văn minh đi tới. Nên, không thể ngụy biện vào điều gì để chống lại sự nhìn nhận LGBT trong đời sống con người. Và nếu chấp nhận họ, thì không thể từ chối quyền hạnh phúc cá nhân cơ bản của họ là hợp pháp chung sống.

LGBT có thể là một sản phẩm “lỗi” của tự nhiên, nhưng tự nhiên mới là nơi có trách nhiệm với LGBT, chứ con người không có thẩm quyền phủ nhận LGBT. Freddie Mercury, giọng ca lừng danh của nhóm Queen từng dùng bài hát Made in Heaven để nói về giới đồng tính của mình, rằng con người có thể LGBT là dị biệt, nhưng đó vẫn là một sản phẩm cũng đã được tạo dựng từ thượng đế, từ thiên đường.

Những gì nhìn thấy hôm nay, có thể là niềm vui lớn của giới LGBT Việt. Họ có thể sẽ được chấp nhận nhiều hơn nữa trong tương lai, vì dù chưa chính thức cho phép, nhưng Bộ Tư Pháp Việt Nam đã từng giới thiệu khả năng hôn nhân đồng tính tại Việt Nam vào năm 2012 và chờ thời cơ để lấy ý kiến từ Quốc Hội, trong xu hướng tiếp nhận và chấp thuận sự du nhập các đường lối văn minh bên ngoài. LGBT ở Việt Nam may mắn hơn ở nhiều quốc gia khác, do người Việt không quá nặng nề kỳ thị, cũng như dựa trên những tình thế chính trị ngoại giao quốc tế mà Việt Nam cần phải có trong giai đoạn này.

Trong những phương thức đối phó với thế giới về việc bắt buộc cải cách nhân quyền, chính phủ VN đang tập trung tạo nhiều tiếng vang về việc bảo vệ quyền con người với LGBT, nhằm khuất lấp những phần khác đang nhức nhối.
Đừng quên, việc đòi quyền LGBT trong xã hội, không phải là một cuộc khởi nghĩa để đích đến những lễ hội ích kỷ và phô trương. Đó chỉ là việc đòi hỏi được chấp nhận trên luật pháp, bình đẳng và xóa bỏ kỳ thị. Tất cả dựa trên nền tảng chia sẻ và yêu thương của con người với con người. Nó không phải là cơ hội để khoe khoang giới tính hay nhấn mạnh sự có mặt của mình trong xã hội. Được nhìn nhận là một bước đi của nền văn minh, nhưng đừng hủy diệt sự ưu ái của thế giới dành cho mình bằng những cuộc vui, trình diễn bản thân và lạm dụng sự chia sẻ của cộng đồng bằng những phong trào bề nổi lố lăng, mà LGBT vẫn hay tạo ác cảm cho cộng đồng chung bởi những điều nói trên.

Trong những bài viết của báo chí quốc tế, cũng như các ý kiến trên các trang mạng, người ta nhắc đến nhiều đến các quyền khác của con người, đang rên siết vì bị chà đạp khắp nơi. LGBT chỉ là một trong những quyền bức thiết mà con người đang giành giật từng ngày, ở mọi nơi, từ ngôn luận, dân chủ cho đến an sinh, giáo dục… Nếu LGBT đã có những thuận lợi và có được những quyền tạm thời cho mình, thì cũng nên dành năng lượng và trí tuệ của mình để chia sẻ với đất nước, dân tộc mình. Hãy nghĩ đến chế độ lao tù, những người oan khiên, khốn khó hơn mình. Hãy nghĩ về biển, về an nguy của tổ quốc mình, nghĩ về tương lai của người Việt bằng trái tim sâu sắc. LGBT không phải là một ốc đảo, LGBT cũng là người Việt và cũng có không ít những tài năng và trí tuệ trong đó.

Có một bức ảnh của AP phát đi trong dịp này, gây nhiều cảm giác lẫn lộn. Người đàn ông cầm tấm bảng nói về đời mình đói và không nhà chẳng có ai nhìn đến, còn bên ngoài thì đám đông đang hò reo về ngày LGBT được công nhận ở Mỹ. Thế giới hôm nay quả là nhiều điều để nghĩ. Chúng ta quá nhiều hội hè và ích kỷ vui quên những điều còn ở bên cạnh mình. Với người Việt, nếu LGBT là điều không thể thay đổi trong đời mình, và được pháp luật chấp nhận mai đây, thì LGBT biến niềm hạnh phúc của mình thành dành sức lực để thay đổi phần nào sự khốn khó của kẻ khác, chia sẻ với đời sống thật chung quanh mình. Chỉ biết miệt mài với những cuộc vui khi được công nhận, cũng có một ý nghĩa khác: bạn thật sự thấy mình thấp hèn trong xã hội, và vui vì được chọn để thí nghiệm cho đổi thay cho cuộc cờ cho kẻ khác. Đặc biệt ngay trên đất nước này.

______________________
(LGBT: đồng tính nữ (Lesbian), đồng tính nam (Gay), lưỡng tính (Bisexual) và hoán tính (Transgender)